Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Chồng bội nghĩa đáng tin cậy ôm tiền trúng số… kiếm người sinh quý tử.

Em hiểu cho anh”

Chồng bội bạc ôm tiền trúng số… kiếm người sinh quý tử

Phần vì không được ăn uống đầy đủ. Bà Lũy đi vào trong gian buồng thì bắt gặp tờ giấy nhỏ bọc lại một cọc gì đó vuông vức. Bà Lũy mới ngỡ ngàng. Bà cũng nhớ về chồng. Đến giờ. HCM. 5 tỷ đồng khiến vợ chồng mừng đến run người. Bà vội mở ra xem thì thấy cọc tiền 10 triệu đồng.

Ông Nam lại bảo bà đi mua lễ phẩm về mang lên chùa cúng dường tạ ơn. Miễn là có miếng ăn sống qua ngày. Bà Lũy tranh thủ ghé về nhà thì không thấy chồng đâu.

Nhưng anh phải có đứa con trai để sau này còn có người bưng bát nhang. Cầu trời đừng nắng mưa bỗng để ông khỏi bị cơn đau lưng hành hạ. Thế nhưng. Bà Lũy không ngờ khi trở về thì đã thấy trong ngoài trống vắng. Cụt vốn. Một mình gặm nhấm nỗi đau san sớt cùng chúng tôi. Bao nhiêu ngày tháng. Ông Nam đứng dậy rút trong xấp vé số của bà một tờ và đi lại bàn thờ hậu thổ đặt lên đó.

Khi đem những tờ vé ế về trả cho đại lý. Người phụ nữ bạc phận đành thui thủi tiếp làm nghề bán vé số kiếm tiền gửi về quê nuôi đứa con thơ. Giọng bà Lũy đứt quãng vì xúc động. Sau giấc ngủ dài. Chẳng sao giờ hai vợ chồng mới mở mày. Ông đã thức dậy. Bà mới chợt nhớ ra tờ vé số trên bàn độc thì đã quá muộn. Tờ vé trúng giải đến 1. Bà Lũy đến nay vẫn không biết chồng mình ôm tiền tỷ đi đâu.

Bà nghĩ. Nổ máy ra khỏi nhà đến tận tối khuya mới về. Bà lại quay vào Sài Gòn. Thấy lạ. Ông Nam thắp hương. Tôi ước ao trúng số bao lăm thì sau này lại cầu giá đừng trúng số bấy nhiêu. Mỗi lần như thế. Người nữ giới tội nghiệp còn nhớ. Kiếm được đồng nào. Tưởng có chuyện gì. Nhiều người trong xóm biết chuyện hỏi: “Trúng số sao chẳng thấy đổi thay gì”? rồi “chồng đâu để bà một mình”? Những lúc ấy.

Tôi chỉ cười bảo: “Ông đừng ước mong viển vông. Thương chồng. Ảnh TG Nhưng dù đau ốm thì cơm vẫn cứ phải ăn ngày ba bữa. Bà Lũy kể tình đầu bi kịch bắt đầu từ lúc hai vợ chồng trúng độc đắc 1.

Chiếc xe bán xôi dạo mà vợ chồng bà Lũy dồn hết vốn. Ông mới trở mặt. Chỉ cần mua bán đồ điện cũ lờ lãi mấy chục bạc mỗi ngày là vợ chồng vui rồi.

Năm 2005. 5 tỷ. Bà Lũy định bụng lúc nào dậy đi bán thì lấy luôn cho tiện. Ông ấy còn dặn tôi là hôm sau dậy sớm ra chợ mua lễ về cúng bái tạ trời đất đã phù hộ cho vốn về quê làm ăn. Bà Lũy tranh thủ ngủ một giấc. Thế nhưng. Ông Nam. Có tiền trong tay. Mong có đứa con trai. Ông không giữ cho bản thân mà đưa hết cho vợ trang trải.

Mất “cần câu cơm”. Mãi đến tận chiều tối. “Đúng là ông trời như dụng tâm cho chúng tôi trúng số thật. Mọi thứ cứ như xếp đặt ấy. Đến tháng 8/2009. Để còn nuôi con. Bà Lũy chỉ biết khóc tủi cho cảnh ngộ của mình. Trước lúc vợ rời nhà. Ông Nam đến lấy tờ vé số rồi tiện tay với cuốn sổ dò kết quả

Chồng bội bạc ôm tiền trúng số… kiếm người sinh quý tử

Đến buổi sáng hôm sau. Bà Lũy chỉ biết cổ vũ. Người đàn bà trung niên bẽ bàng. Lúc đó. Ngồi nhớ lại những ngày đồng cam cộng khổ ấy. Tìm cách sinh thêm con. Bà Lũy nhớ lại. Nhìn tờ vé số vẫn nằm yên vị ở bàn thờ thổ thần. Những đồng tiền ít oi chắt lót. Cùng nhau bước qua bao thống khổ. Đêm đó. Ông Nam quay lại nói: “Buổi trưa rẽ về ăn cơm.

Bà Lũy chỉ nghe mỏng mảnh là ông Nam đang sống ở Khánh Hòa với một bà vợ trẻ. Tôi không để vợ con phải khổ nữa”.

Nào ngờ…”. Khấn xong. Không nói nên lời. Ông trách vợ sao dặn trước quên sau. Bỏ vợ đi kiếm người nữ giới khác. Tờ vé đã vào tay người khác rồi. Cực nhọc. Buổi trưa hôm ấy. Bà cũng đành thủ phận với nỗi đau mất chồng vì lỡ… trúng số độc đắc. Tại TP.

Đêm đó. Dạo ấy. Hai vợ chồng vui đến mất ngủ. Bà Lũy bẽ bàng tâm sự. Phần vì công việc lao lực quá sức. Ảnh TG Tháng 8/2009. Tôi chẳng thể nào sinh nở được nữa nên mới bỏ đi kiếm vợ khác. Thế nhưng. “Chắc ông ấy nghĩ. Như linh tính mách bảo. Đất chật người đông. Dành dụm được. Thế nhưng. Nghe xong. Từ sáng sớm tờ mờ. Hai vợ chồng đã đàm luận với nhau khi có tiền sẽ đến bệnh viện chạy chữa.

Lúc khốn khó. Bà Lũy chưa bao giờ thấy chồng làm như vậy nên hết sức sửng sốt. Vợ chồng bà Lũy luôn tâm niệm sẵn sàng làm bất cứ việc gì. Không phải tha hương cầu thực nữa”.

Vay mượn thêm mới có được. Hai người đã dự tính sau khi cầm tiền trong tay sẽ sớm rời Sài Gòn. Răm rắp nghe theo lời chồng. Lại mắc chứng gai cột sống. Căn nhà thuê lụp xụp bà Lũy đang ở nuôi con. Bà Lũy lại “dốc vốn” mở gánh xôi dạo. Lo cho con cái. Vì trước đây nghèo túng.

Cuộc sống nghèo túng quá nên ông Nam thường nói đùa: “giá ông trời cho mình trúng số thì chắc chắn. Ông không có cách nào thực hành được giấc mơ đó mới đành sống với bà. Nhớ lại câu chuyện “tham vàng bỏ ngãi” của ông Nam. Cuộc mưu sinh không được trơn tuột. Ảnh TG Đến lúc này. Trong những ngày chật vật đó. Tờ vé số độc đắc đã phá nát gia đình tôi.

Con tôi không có cha”. Hành nghề gần nửa tháng. Nếu không. “Ngày đó. 5 tỷ đồng nhờ tờ vé cầu phúc thổ địa Hai vợ chồng bà Lũy vốn quê gốc tận Ninh Bình nhưng vì cuộc sống khó khăn.

Tiếp chuyện bán vé số dạo kiếm sống qua ngày

Chồng bội bạc ôm tiền trúng số… kiếm người sinh quý tử

Bà vội ra đi rồi quên luôn. Buổi tối hôm ấy khi ăn cơm xong. Bà Lũy lại chối quẩn quanh rồi về nhà nằm ôm gối khóc lóc. Ông Nam lại nén đau gượng dậy. Về quê làm ăn. Ông Nam đã đi đâu không rõ. Nghĩ đến vợ vất vả. Nào ngờ có ngày ông ấy lại phụ mình”.

Làm tôi mất chồng. Hóa ra bấy lâu ông Nam trông đợi một đứa con trai nối dõi tông đường nhưng bà lại gặp trục trặc về đường sinh đẻ. Ông Nam thấy tờ vé số còn nằm trên bàn thờ. Vì miệng thế không biết giữ chồng. Hai vợ chồng vui đến mất ngủ.

Không còn chồng nữa. Thảng hoặc. Thời gian trôi qua. Lời cầu nguyện ấy của ông Nam lại trở thành hiện thực một cách tình cờ”. Lận đận một thời gian. Trúng 1. Nhiều đêm nằm thở ngắn than dài. Thời vận cũng mỉm cười với họ thật. Cảm động trước tâm ý của chồng. Khi mấy tờ vé số ế chưa kịp trả cho đại lý… trúng giải độc đắc trị giá 1.

Không may đã bị công an đô thị thu hồi vì lấn chiếm lòng đường. Sài Gòn đất rộng người đông biết tìm đâu ra chồng? Mà tìm ra chưa chắc ông đã chấp thuận quay về sống với bà như xưa. “Vợ chồng ăn đời ở kiếp. Nhưng vì trong nhà đã cạn tiền. Đã có con trai như mong muốn hay chưa. Bà Lũy vẫn không tin nổi người chồng từng chịu khó lại bạc nghĩa với mình như vậy. Chắc trời tạnh mưa nên ông đi đâu đó hỏi mua phế liệu.

Hai vợ chồng lại gửi về quê. Ông Nam mon men các công trình xây dựng để xin làm thợ nề. “Ngày trước. Mở mặt được. Tất thảy chuẩn bị khởi hành bán vé số dạo. Căn nhà thuê lụp xụp bà Lũy đang ở nuôi con. Giờ có bạc tỷ trong tay. Bao dự kiến dở dang. Gã chồng bạc tình đã quên bẵng lời hứa hẹn năm xưa. Bà Lũy hồi ức. Cái ngày định mệnh ấy trời mưa như trút nước. Bà Lũy vẫn phải mặc áo mưa.

Những lúc về quê. Những kỷ niệm thời đồng cam cộng khổ lại hiện về như vết dao cứa làm trái tim bà quặn thắt. Bà Lũy gật gù rồi đội nón ra đi. Chiều về. Ẵm bạc tỷ bỏ đi tìm người đàn bà khác mong sinh quý tử để có người “chống gậy”. 5 tỷ. Vợ chồng phải dặn lòng gửi lại đứa con gái 12 tuổi cho ông bà ngoại rồi vào Nam kiếm kế sinh nhai.

Nuôi bản thân mình. Trúng số lại mất chồng Tay trong tay đi lĩnh thưởng. Bà nhớ mang luôn tờ vé số này đi bán cho khỏi phí tiền nhé”.

Vay mượn tiền nong sắm chiếc xe máy cà tàng đi buôn đồ điện cũ. Trên tờ giấy ghi nguếch ngoác mấy dòng chữ: “Xin lỗi em. Bà Lũy không biết ông Nam sống ở đâu.

Phụ giúp ông bà ngoại nuôi con. Bà Lũy chạy tới xem thì thấy hàng số trong tờ vé trùng với dãy số giải đặc biệt trong bảng dò. Bà Lũy đang lúi húi thu vén thì nghe chồng kêu to: “Trời ơi!”. Không ngờ. Chắp tay cầu khấn cho vợ bán chóng hết kẻo trời mưa gió. “Giậu đổ bìm leo”.

Bà Lũy suy sụp trong nỗi thất vọng. Trong khi đó. Ăn cơm xong. Bỗng mất chồng vì trúng số.