Hà Nội còn có tới 1

Ẩm thực cũng là một mảng văn hóa lớn, nhưng chúng ta cũng chỉ có những bài viết nhỏ lẻ, đốn giao hội vào ẩm thực của khu vực phố cổ, trong khi đó, nhiều làng quê có những đặc sản nức danh, song đến nay vẫn còn là "ẩn số" chưa được khám phá hết.
Tạo nền tảng vững chắc cho bảo tàng Từ khi hợp nhất Hà Nội - Hà Tây, không gian văn hóa của đô thị được mở rộng. Ngoài tạo nền tảng cho bảo tồn, thành phố cũng hy vọng rằng, việc đến tận từng thôn, làng, bản để thống kê còn giúp chúng ta phát hiện thêm những di sản văn hóa phi vật thể mà lâu nay chưa nhận mặt được hết, qua đó, có thể khẩn hoang để phát triển du lịch.
Đợt kiểm kê này thực hành tại toàn bộ các làng, thôn, bản, khu dân cư của 379 xã, 154 phường và hai thị trấn ở 28 quận, huyện, thị xã trên địa bàn thành phố. Đề án sẽ được triển khai bao quát cả sáu lĩnh vực văn hóa phi vật thể theo Công ước của UNESCO. Nhiều người vẫn chỉ nghĩ rằng, văn hóa phi vật thể chỉ là những lễ hội, những bộ môn nghệ thuật biểu diễn như: rối nước, chèo, tuồng.
Ở các làng ven đô và nông thôn, thường có hương ước, quy định rất chém đẹp về cách ứng xử của dân làng, nhất là trong việc thực hành các nhiệm vụ chung của làng, quan hệ với người lớn tuổi. 350 làng nghề với 244 nghề truyền thống. Bài và ảnh: GIANG NAM. Trong năm 2013, Hà Nội sẽ tiến hành kiểm kê trên địa bàn huyện Mê Linh.
Theo Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội Trương Minh Tiến, kiểm kê di sản văn hóa phi vật thể Hà Nội là một việc làm cấp thiết, nhằm mục đích nhận diện rõ ràng không chỉ về khối lượng, loại hình các di sản văn hóa phi vật thể mà còn nhằm xác định và đánh giá giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học và vai trò, ý nghĩa của di sản văn hóa phi vật thể trong đời sống hiện đại.
095 lễ hội, trong đó có nhiều lễ hội lớn như: lễ hội Thánh Gióng, lễ hội chùa Hương, lễ hội Cổ Loa, lễ hội Đức Thánh Tản.
Năm 2003, UNESCO đã phê chuẩn Công ước về Bảo vệ văn hóa phi vật thể. Trong khuôn khổ công việc tổng kiểm kê này, thị thành có hai hướng ưu tiên, đó là ưu tiên các loại hình văn hóa phi vật thể đang có nguy cơ mai một, phải bảo vệ khẩn và ưu tiên các huyện vùng sâu, vùng xa.
Ngoài việc thống kê, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch sẽ tiến hành các điều tra cụ thể về thực trạng một số loại hình văn hóa phi vật thể, căn nguyên khiến nó bị mai một hay đang được phát huy, tâm tình, ước vọng của nhân dân đối với việc bảo tàng và phát huy các giá trị văn hóa.
Năm 2012 vừa qua, thị thành bắt đầu triển khai thể nghiệm trên địa bàn huyện Đông Anh trước khi triển khai trên diện rộng từ năm 2013. Nhưng theo các nhà khoa học, Hà Nội còn lưu giữ hàng trăm bản hương ước bằng chữ Hán và chữ Nôm. Lễ hội Lệ Mật, một trong những di sản văn hóa phi vật thể tiêu biểu của đất Thăng Long Còn nhiều giá trị tiềm ẩn Với bề dày lịch sử hơn nghìn năm, Hà Nội có một kho tàng văn hóa phi vật thể quý báu.
Chả hạn về phong tục tập quán, Hà Nội cấu thành bởi vùng văn hóa thành thị, vùng văn hóa ven đô và vùng nông thôn. Điều này sẽ tạo tiền đề để xây dựng cơ sở dữ liệu khoa học, để hoạch định chính sách về bảo tàng, phát huy các giá trị văn hóa phi vật thể. Dự định tuốt luốt đề án sẽ được hoàn thành trong năm 2014, với kinh phí hơn 13 tỷ đồng. Từ khái niệm này, có thể thấy, lâu nay, chúng ta chỉ mới tụ họp nghiên cứu ở một số mảng chính như lễ hội, làng nghề, nghệ thuật trình diễn, trong khi còn rất nhiều giá trị văn hóa phi vật thể của Thủ đô chưa được dòm, nghiên cứu một cách xứng tầm.
Thời gian trôi qua khiến nhiều phong tục bị mai một. Văn hóa Hà Nội hiện tại thu nhận thêm nhiều giá trị văn hóa của vùng đất xứ Đoài. Trước đề nghị cần thiết về việc trông coi lại tuốt tuột giá trị văn hóa phi vật thể của Thủ đô, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội đã xây dựng Đề án Tổng kiểm kê di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố.
Tuy nhiên, một thời kì khá dài, nhận thức của chúng ta về di sản văn hóa phi vật thể vẫn còn hạn chế.
Như vậy, phạm vi của di sản văn hóa phi vật thể là rất rộng. Chỉ riêng lễ hội, trên địa bàn đã có tới 1.
Việc kiểm kê di sản văn hóa phi vật thể không chỉ dừng lại ở kiểm đếm, từ kết quả tổng kiểm kê, các cơ quan quản lý có thể nhận biết thực trạng, sự phân bố của di sản văn hóa phi vật thể theo từng vùng, từng địa phương. Theo công ước này, di sản văn hóa phi vật thể gồm di sản thuộc sáu lĩnh vực: các truyền thống và diễn đạt truyền miệng, nghệ thuật trình diễn, tập quán tầng lớp, tín ngưỡng và các lễ hội, kiến thức và tập quán liên tưởng đến thiên nhiên và vũ trụ, nghề thủ công truyền thống.
Đây đều là những phố, làng có hàng nghìn năm lịch sử, có nhiều phong tục tập quán đẹp. Tại huyện Đông Anh, việc kiểm kê đã góp phần nâng cao nhận thức của cán bộ địa phương, những người quản lý di sản và cộng đồng dân cư. Nếu được nghiên cứu thấu đáo, chúng ta có thể khôi phục, áp dụng nhiều nét đẹp trong các hương ước này vào xây dựng nếp sống văn hóa hôm nay.