Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Tôi chỉ là kẻ 'phôi hay hơn giống' cho người đàn bà đẹp

Sách báo từng nói, đàn ông có quan hệ ngoài luồng với một người nữ giới khác, đôi khi đó chưa hẳn là tình ái mà do bản chất tò mò, thích khám phá, ưa chinh phục của phái mạnh. Còn phụ nữ, một khi say đắm với tình mới, phần nhiều bởi trái tim đã bị ăn trộm khỏi tổ ấm gia đình. Tôi tin vào thứ lý thuyết suông ấy, tin vào sự ngọt ngào xảo trá chị dành cho tôi, đến khi té ngửa phát hiện bản thân chỉ là một quân tốt ngu ngốc trên bàn cờ chiến lược cao tay của chị.

Tôi là một cậu trai khó tính khó nết, cẩn thận, có nền nếp. Điều ấy không đồng nghĩa tôi là kẻ lập dị, chi li, đo lọ nước nắm đếm củ dưa hành mà đơn giản, lối sống kiên cố, điềm đạm đã ăn sâu vào máu tôi từ tấm bé. Không biết có phải vì lý do đó không mà có rất nhiều cô gái đến với tôi, song tình cảm của chúng tôi không trụ được lâu, phần đông xuất hành từ phía tôi.

Tôi luôn cảm thấy các cô gái trẻ giờ sống quá hấp tấp, hời hợt và hời hợt. Họ bóng bẩy, ưa hình thức, thích biểu hiện bản thân mình trước đám đông quá nhiều, trong khi bề sâu lại không có. Tôi mê mệt ước ao được gặp một cô gái mẫn cảm, có tâm hồn và toát lên vẻ trí não, sáng dạ. Nhưng ước ao đó vẫn chỉ dừng lại ở điều ước ao.

27 tuổi, tôi vẫn là một gã trai độc thân, đi qua vài và chẳng đọng lại thứ gì nhiều nhặn. Ba mẹ, bạn bè nóng ruột, hối thúc tôi đi xem mặt, giới thiệu hết bạn gái này tới bạn gái kia, nhưng thường thì đó là lần gặp trước nhất và cũng là độc nhất. Tôi thích làm việc và coi đó là niềm vui, thích thú hơn hẳn việc hẹn hò với các cô gái. Đến độ, có lần tôi nghe thưa thớt giọng thở dài buồn bã của mẹ với ba. Bà lo sợ tôi có vấn đề về giới tính. Tôi cười ngất trời.

Ảnh minh họa.

Cho tới một ngày tôi gặp chị. Tôi chưa từng bị phân tán tinh thần, đặc biệt trong công việc, nhưng trong buổi họp với đối tác đàm đạo dự án mới, tôi đích thực bị người phụ nữ của công ty B gây chấn động mạnh. Chị ngồi ở góc bàn họp, hiếm nhấp ngụm trà nhỏ. Một cử chỉ hết sức lặt vặt nhưng cũng đủ làm toát lên vẻ đài các, qua.

Chị đang ở độ tuổi nồng thắm, đượm đà nhất của người nữ giới. Nụ cười sáng bừng bộ mặt thư thái, diễm lệ. Giọng nói nhẹ nhõm, êm ro tưởng chừng có thể làm tan chảy những người khó tính khó nết nhất. Đặc biệt, ở chị toát lên vẻ sắc sảo, trưởng thành, từng trải của một người khởi hành thấp nhưng không ngừng nắm, ráng vươn lên.

Chị huyền hoặc tôi ngay trong lần tiếp xúc đầu tiên, đến mức thành kiến đối với phụ nữ để tóc ngắn trong tôi bị đánh bay ngay sau buổi gặp gỡ đó. Trước đây, tôi không ưa phụ nữ tóc ngắn – một tư tưởng khôn xiết phi lý và cổ hủ, nhưng tôi bảo thủ duy trì suy nghĩ đó 27 năm, cho tới khi gặp chị. Tôi thấy người phụ nữ tóc ngắn ấy khôn cùng cá tính, thức thời, tràn ngập nữ tính.

Đồng nghiệp công ty kháo nhau, chị đã có một tổ ấm đáng kiêu hãnh. Chồng chị là giám đốc sáng tạo của một tập san thời trang hàng đầu Sài Gòn. Gã trẻ trai tò mò trong tôi trỗi dậy, tôi tìm bằng được địa chị trang mạng tầng lớp của chị và dành hàng giờ ngồi ngắm chị ranh mãnh qua màn hình máy tính.

Qua những tấm ảnh, tôi biết chồng chị là một người đàn ông có ngoại hình sáng, làm trong lĩnh vực nghệ thuật hẳn cá tính hết sức độc đáo, và vị trí của anh hiện tại nói lên rằng anh là một người xuất chúng, tài tình, rất tương xứng với chị. Bức tranh gia đình chị quả thật đẹp đẽ và đáng ái mộ, kéo theo đó là sự tự ti về một chú ếch ngồi đáy giếng ngỡ tưởng bản thân đã phi phàm, mẫn tiệp trong tôi.

Dẫu tự nhủ hàng trăm lần rằng hãy loại hình ảnh của chị ra khỏi bộ nhớ, nhưng tôi bất lực. Hình ảnh của chị quanh quẩn trong tâm não tôi suốt cả ngày. Tôi tìm mọi cớ gặp chị, khi mời chị đi uống cà phê thảo luận thêm về hợp đồng, khi rủ chị đi khảo sát thực tế để hoàn thiện bản dự thảo …

Nói chung, tôi viện đủ lý do công việc với mục đích được nhìn thấy chị. Tôi cảm giác chị nhận giả đò ấy. Chị không hề kinh ngạc hay tỏ ý tránh mặt. Trái lại, chị vui vẻ, quan tâm tới tôi trong mỗi lần gặp gỡ. Thậm chí, chị còn chủ động rủ tôi đi chơi tennis, đi bơi sau giờ làm việc. Tất nhiên, tôi nào để vuột mất dịp được gần gụi chị.

Cuộc sống của tôi bập bềnh như trên mây và càng bay cao hơn nữa khi một lần chị gọi cho tôi vào lúc 2 giờ sáng. Qua giọng nói của chị, tôi đoán chị đã say và đang muộn phiền. Chị khóc, kể rằng cuộc sống gia đình chị không hạnh phúc. Chồng chị quá bận bịu với công việc khiến chị nhiều đêm vò võ một mình. Chị quen với nỗi cô đơn cho tới khi gặp tôi.

Đó là những ngày tươi đẹp, sắc màu, tràn đầy âm thanh trong cuộc thế yên ả. Chị yêu tôi. Những lời của chị đã làm tôi hoàn toàn bất động. Tôi phân bua ý muốn được đến bên chị lập tức nhưng chị đã chối từ - một sự khước từ khôn cùng tự trọng càng làm tôi có thể phát điên và càng cuồng dại người phụ nữ này.

Sáng hôm sau gặp tôi, chị vẫn tươi cười như chưa hề có cuộc điện thoại đêm qua. Đến khi chia tay ở cầu thang máy, chị nhìn sâu vào mắt tôi thầm thào “những lời đêm qua chị nói là thật” trước khi cánh cửa thang máy đóng sập lại. Tôi lần thần đứng bất động rất lâu.

Rồi, có lẽ cái gì đến sẽ đến. Tôi và chị yêu nhau. Chúng tôi đã có những giây lát hạnh phúc như cặp bồ thực sự. Chị kể, chị và chồng là bạn thanh mai trúc mã từ thuở thơ. Chị không biết tình cảm giữa hai người là tình yêu hay thói quen được ở bên nhau, san sẻ tất tật buồn vui với nhau, nhưng bởi gia đình hai bên vun vén, họ quyết định làm đám cưới. Chỉ tới khi gặp tôi, chị mới hiểu thế này ái tình thực thụ.

Nhưng chị không có ý định bỏ chồng để ở bên cạnh tôi vĩnh viễn. Chị thương và trân quý người chồng tốt bụng của chị. Cái nghĩa ấy quá lớn, chị không thể từ chối hay phủ định. Nhưng, chị muốn có con với tôi. Đứa trẻ sẽ là kỷ vật, kỷ niệm thiêng liêng của hai đứa chúng tôi. Ngạc nhiên trước nghĩ suy táo tợn nhưng chẳng thể không nhận lập luận sắc bén, cùng lời yêu nồng cháy của chị, tôi mụ mị, hào hứng đồng ý với kế hoạch rồ dại ấy.

Chúng tôi đã sang trọng những giây phút thăng hoa bên nhau, những khoảng khắc tưởng chừng như thiên hoang địa lão. Nhưng, mầm thai vẫn chưa xuất hiện. Tôi và chị nắm bao nhiêu cũng không thấy có dấu hiện khả quan. Tôi chết lặng người khi nghe được cuộc điện thoại giữa chị và một người bạn gái ở đầu dây bên kia: “Tưởng khỏe mạnh, vạm vỡ lắm, ai ngờ cũng chỉ là cau điếc. Số tao đen đủi, gặp toàn thằng chẳng ra gì”.

Thêm chuyện mấy đồng nghiệp công ty tôi từng bàn tán về chồng chị - một người đàn ông bất lực, không có khả năng mang tới hạnh phúc cho chị. Lúc ấy tôi nghĩ đơn giản, miệng lưỡi trần thế gièm, độc phát xuất từ sự ghen tỵ cuộc sống vương giả của gia đình chị mà thôi. Nhưng xâu chuỗi vấn đề lại, tôi đã có câu giải đáp.

Sau nhiều cầm, chúng tôi vẫn không có em bé. Chị nóng ruột dẫn tôi tới phòng khám nam khoa kiểm tra khả năng đàn ông. Bác sĩ thông báo tôi bị loãng tin trùng, cần phải tiến hành điều trị, nếu không sẽ khó có con trong mai sau. Sau vài câu động viên làm phép, từ hôm đó, tôi cảm giác chị dần xa rời tôi. Tôi chẳng thể giúp chị có một đứa con nên chị chọn đường tháo lui?

Một lần tới công ty chị, tôi tình cờ bắt gặp chị lên ô tô một cậu trai chừng tuổi tôi. Hai người đặt một nụ hôn gió rồi lao xe vút đi trong cái nắng trưa hè gay gắt. Tôi đứng lặng như Từ Hải chết trận, bẽ bàng nhận ra mình chẳng khác gì một phương tiện phối giống của chị. Tới khi không còn khả năng lợi dụng, chị đá tôi khỏi cuộc sống không chút lăm tăm.

Mặc dù tìm mọi lý do cảm thông cho chị, cứ liệu bởi chị quá khao khát có một đứa con, chị muốn hoàn thiện thiên chức làm mẹ của mình, nhưng điều ấy không có tức thị chị có thể giày đạp lên lòng kiêu hãnh, tự tôn và tình của tôi. Tôi, cuối cùng chỉ là một con tốt thí ngu xuẩn trên bàn cờ tình yêu ma mị, là con diều chao đảo mặc cho chị giật dây. Hận người đàn bà đáo để ấy bao lăm, tôi càng thương cho mình bấy nhiêu.

BTV