Từ những thương nhân này, những bức tranh được chào hàng cho một số nhà sưu tầm và cả bảo tàng chính thống

Một phần, họ sợ sau khi công khai, đăng ký thì việc mua bán thảo luận trở thành phức tạp. Tuy nhiên, liệu Tranh thờ qua nhiều đời có phải là cổ vật không? Theo Tiến sĩ Trương Quốc Bình cần phải mở mang khái niệm về cổ vật, trong đó phải có tranh thờ, tác phẩm hội họa, điêu khắc…qua thời gian. Nếu các cửa hàng kinh doanh muốn đánh đồng cổ vật với các hàng hóa khác nhằm mưu cầu lợi.
Nhiều nơi còn qua mặt các cơ quan chức năng bằng cách đánh bóng, làm mới đồ cổ. Những “mảng mờ” trong bức tranh toàn cảnh về cổ vật Việt Nam đang là căn do khiến cổ vật Việt Nam chưa được tôn đúng với giá trị.
Nhưng khi đó, cơ quan quản lý văn hóa cơ sở lại xuống tịch thâu. “Chúng ta có một thông tư chỉ dẫn về việc thành lập các cửa hàng cổ vật với những tiêu chuẩn về định lượng, định tính rất rõ ràng. Việc định giá mua bán gặp không ít trở lực do chưa có những thước đo giá trị thực của cổ vật, tác phẩm để làm cứ mà chỉ thuần tuý là sự thỏa thuận giữa hai bên.
Cổ vật vừa phát hiện trên con tàu đắm ở Quảng Ngãi (ảnh: Tiến Công) Bên cạnh đó, sự “tù mù” còn được trình diễn. Ở những cửa hiệu bày bán đồ thủ công mỹ nghệ, đồ giả cổ ở truyền bá, Nghi Tàm (Hà Nội) hay đường Lê Công Kiều (thành thị Hồ Chí Minh), người ta dễ dàng mua được những cổ vật ở nhiều niên đại khác nhau.
Một phần, họ sợ bị tịch kí, bởi nhiều bài học nhãn tiền đã xảy ra. Khi xí gạt khách hàng, cửa hàng lại “phù phép” cho đồ mới thành đồ cổ như: ngâm xác chè cho đồ gốm, axit cho đồ đồng, bôi dầu hắc, đất cát cho đồ đá, ngâm nước, phơi sương đồ gỗ… Kho cổ vật của một nhà sưu tầm (Ảnh: Kiến Thức) tấn sĩ Phạm Quốc Quân, Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia cho rằng, nhiều cửa hàng đang muốn trốn thuế dưới dạng nhà sưu tập cũng như “nhập nhằng” để lừa lật người chơi cổ vật mới, ít hiểu biết.
Theo Phó Giáo sư, tấn sĩ Trương Quốc Bình, Ủy viên Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia, ngay từ những năm 2000, đã xuất hiện một đường dây đi lên vùng đồng bào dân tộc Dao hỏi mua tranh thờ về bán cho doanh nhân dưới xuôi

“Mảng mờ” lớn nhất trong bức tranh toàn cảnh về cổ vật Việt Nam có nhẽ là thuộc về lĩnh vực thẩm định. Đã đến lúc, các cơ quan chức năng cần có những điều chỉnh để bức tranh này ngày một tươi sáng. Việc làm cứng nhắc này đã gây nên một hậu quả nghiêm trọng đó là sự bất cộng tác của người dân khi phát hiện thấy cổ vật”.
# Ở khái niệm cổ vật. Kể từ khi Hội Cổ vật Thăng Long – Hà Nội ra đời năm 1999, đến nay cả nước đã có hơn 10 Hội cổ vật nằm tản mát ở các tỉnh, thành như: thành phố Hồ Chí Minh, Thừa Thiên Huế, Thanh Hóa, Ninh Bình, Nam Định… Tuy nhiên, khi nói về sân chơi cổ vật, người ta vẫn nghĩ ngay đến sự “tù mù” trong việc mua bán và cả giám định.
, Thì nhiều nhà sưu tầm, hay người lưu giữ cổ vật cũng muốn “tù mù” cổ vật của mình với nhiều mục đích. Nhưng hiện thời, kể cả ở Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh, chưa có một cửa hàng đạt được tiêu chuẩn như thế. Thị trường cổ vật của ta chưa phải là thị trường công khai minh bạch” - Tiến sĩ Phạm Quốc Quân cho biết. Tại Hà Nội, đô thị Hồ Chí Minh và những đô thị lớn, thú chơi cổ vật ngày càng sôi động.
Bây chừ, giá trị cổ vật hầu hết được những người sưu tầm đánh giá chính yếu dựa vào kinh nghiệm và cảm tính. Nhiều của hàng còn chào bán cả đồ xuất xứ khảo cổ học, trống đồng, thạp đồng… hay những cổ vật thuộc về di tích như sắc phong, tượng, lư hương, đỉnh đồng… Đồ cổ, đồ giả cổ, hàng nhái ở đây được sắp xếp tứ tung để “đánh lận con đen”.
/.